LỜI ĐỘNG VIÊN ĐẾN TỪ TÌNH YÊU BÉ NHỎ CỦA MẸ
Tối qua khi đang hỗ trợ con trai học bài Mình đã hỏi con trai mình một chuyện.
Câu chuyện của 2 mẹ con
Mẹ: Con ơi, mẹ muốn hỏi con việc này
Mít: Mẹ hỏi con đi (kiểu háo hức muốn nghe)
Mẹ: Cô Giáo chủ nhiệm lớp con gọi cho Mẹ nhờ Mẹ làm Trưởng ban phụ huynh.
Mít: Thế hả mẹ, ơ nhưng Trưởng Ban Phụ Huynh là làm gì ạ mẹ, hiiiii. Tự dưng lúc ấy buồn cười, nghĩ bụng sao mình lại hỏi con chuyện này nhỉ? nhưng vì đã hỏi nên cần giải thích cho con.
Mẹ: nói chung là mẹ sẽ là người hỗ trợ cô, hỗ trợ lớp các con, làm sao để các con có thể học tập tốt nhất, vui chơi tốt nhất, kiểu là như vậy ý.
Mít: Ôi mẹ á mẹ, thế thì...thấy con ngập ngừng rồi ánh mắt nhìn mẹ trìu mến.
Mít nói: Thế mẹ ơi, vậy mẹ sẽ làm rất nhiều việc phải không ạ? Hàng ngày mẹ đi làm, rồi mẹ lại làm nữa thì mẹ sẽ mệt mỏi đó. Trong khoảnh khắc ấy khóe mắt cay cay, xúc động vô cùng. Chàng trai 6 tuổi của mẹ, con đã nghĩ về mẹ rất nhiều phải không???
Rồi lúc ấy mình đã ôm Mít vào lòng và cảm ơn con.
Mít tiếp tục nói: Nhưng mẹ ơi, mẹ cố lên mẹ nhé. Vì con muốn mẹ làm mẹ ạ, Mẹ giúp cô giáo nhé.
Không chần chừ gì nữa mình đã đồng ý con là Mẹ sẽ làm Trưởng ban phụ huynh nhé. Vậy là 2 mẹ con cùng hứa với nhau sẽ cùng làm việc và học tập thật tốt.
Tự dưng hôm nay nghĩ lại câu chuyện cùng con mình nhận ra rằng: Lời động viên bằng tấm lòng mình dành cho những người thân bên cạnh, dành cho những người bạn thực sự có giá trị thật lớn. Chỉ là một khoảnh khắc nhỏ đó thôi đã làm cho tâm hồn chúng ta thật tươi mát.
và chúng ta thực sự cần học con trẻ ở sự vô tư ấy, Buồn thì sẽ khóc thật to, yêu thì thể hiện, quan tâm thì sẽ nói ra. Người lớn mình nhiều lúc chưa làm được điều đó.

Nhận xét
Đăng nhận xét