Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 9, 2023

Vũ điệu vĩnh hằng...

Hình ảnh
  Hạnh phúc... Như những nốt nhạc rơi vào không trung vô tận, được nghe thấy như chưa từng nghe thấy, - cuộc sống- mang âm thanh của những vũ điệu xoay quanh trong vũ trụ vô cùng vô tận không ngừng nghỉ. Như những biến đổi , toan tính, sợ hãi, niềm vui cũng như những nỗi buồn chúng ta nhận ra, chúng ta chẳng hề nhận ra. Chúng quẩn quanh trong dòng suy nghĩ, mà chỉ khi ta nhận ra mình thì mới có thể nhìn thấy chúng.

TRONG TỪNG KHOẢNH KHẮC

Hình ảnh
  Trời hôm nay âm u, không khí lành lạnh. Thỉnh thoảng có trận mưa rào. Mưa tí tách, mưa lộp bộp, mưa ào ào. Tôi ngồi nghe tiếng mưa thấy lòng thật bình yên. Mưa tạnh. Tôi lên khoảng sân thượng xem cây hoa mình trồng thế nào. Ồ! Cây hoa sen bị vàng lá. Chắc hẳn do mấy hôm nay Hà Nội mưa nhiều. 

nhân duyên

Hình ảnh
  Bình thường công việc của em là xoa bóp bấm huyệt ,nhưng hôm nay. Mẹ bị ốm người như bị cảm và rất là đau người có thể sử dụng đôi bàn tay của mình truyền năng lượng chữa bệnh cho mẹ là một điều kỳ diệu chỉ trong một tiếng thôi mà cảm nhận được hết tất cả mọi thứ.

HỒN NHIÊN NHƯ CỎ CÂY

Hình ảnh
Sáng ra ban công chắt nước vo gạo bón cho cây, nhìn thấy cây chanh đã hồi phục, bắt đầu xanh tốt trở lại đã vui. Vậy mà, nhìn vào gốc chanh lại thấy một cây gì đó đang vươn lên mơn mởn. Ngày nào cũng ra với bạn chanh mà hôm nay mới nhận ra chanh có bạn mới, hai gốc sát nhau. Vẫn chưa hiểu bạn đó là loại cây gì. Cái dáng vẻ mơn mởn của nó, mà lại nó bên nhau với chanh, chanh bên nhau với nó khiến lòng vui hơn nhiều. Sao chúng hồn nhiên thế. Hơi ghen với chúng! Ha ha ha…

Trung thu này trăng sẽ sáng hơn và tròn hơn

Hình ảnh
  Suy nghĩ về làm sao cho mình và người thân hạnh phúc và có cuộc sống vui vẻ nhỉ? Biết rằng chỉ có yêu thương mới mang lại cho ta hạnh phúc, nhưng yêu thương như nào lại làm cho tôi suy nghĩ và gần như tôi không biết bắt đầu từ đâu cho hành trình tiến tới hạnh phúc.

LỜI ĐỘNG VIÊN ĐẾN TỪ TÌNH YÊU BÉ NHỎ CỦA MẸ

Hình ảnh
  Tối qua khi đang hỗ trợ con trai học bài Mình đã hỏi con trai mình một chuyện. Câu chuyện của 2 mẹ con Mẹ: Con ơi, mẹ muốn hỏi con việc này Mít: Mẹ hỏi con đi (kiểu háo hức muốn nghe) Mẹ: Cô Giáo chủ nhiệm lớp con gọi cho Mẹ nhờ Mẹ làm Trưởng ban phụ huynh. Mít: Thế hả mẹ, ơ nhưng Trưởng Ban Phụ Huynh là làm gì ạ mẹ, hiiiii. Tự dưng lúc ấy buồn cười, nghĩ bụng sao mình lại hỏi con chuyện này nhỉ? nhưng vì đã hỏi nên cần giải thích cho con. Mẹ: nói chung là mẹ sẽ là người hỗ trợ cô, hỗ trợ lớp các con, làm sao để các con có thể học tập tốt nhất, vui chơi tốt nhất, kiểu là như vậy ý.

EM BÉ VÀ BÔNG HOA SEN BUỔI CHIỀU THU

Hình ảnh
  EM BÉ VÀ BÔNG HOA SEN BUỔI CHIỀU THU Có phải khi là một em bé , dù là trai hay gái bạn đều rất yếu đuối và mong manh. Một cái nhìn lạnh lùng của cha cũng đủ gây thương tích trong tim bạn hay một cái kẹo từ mẹ cũng khiến bạn vui suốt cả ngày. Em bé ấy rất thuần khiết với những cảm xúc thật của chính mình. Và rồi thời gian lặng lẽ trôi đi , em bé ngày nào nay cũng đã trưởng thành hơn. Em đã không nghừng nỗ lực để sống với những mục tiêu mà bản thân đề ra hay nói đúng hơn là vòng xoáy của cuộc đời của trách nhiệm.

Mùa thu đến

Hình ảnh
  Mùa thu đến, khiến cho những tán cây trong vườn dần dần chuyển màu vàng tươi đẹp. Những tia nắng nhẹ nhàng xuyên qua mái hiên, khiến cho lòng tôi hân hoan vui mừng và hít hà cái lạnh đầu thu. Xa xa có màn sương mỏng đang từ từ tan biến vào tía nắng, tạo nên một cảm giác thanh bình dễ chịu. Phía bên đường, Cô bán hoa đang bán những đoá hoa cúc rực rỡ nở rộ và cười tươi, như thể họ đang tận hưởng sự tươi mát của ánh nắng mùa thu. Cảm giác bình yên tràn ngập khắp nơi, khiến cho tôi không thể nhịn được nổi sự phấn khích khi thốt lên: "Mùa thu đã trở lại." Lễ hội Trung Thu, hứa hẹn những điều thú vị đối với cả tôi và những lũ trẻ trong năm nay. 13.9.2023 Thu Trang

Không diệt, không sinh, đừng sợ hãi

Hình ảnh
Không diệt, không sinh, đừng sợ hãi -Thiền sư Thích Nhất Hạnh- Các bạn có biết Trái Đất đã phải trải qua 5 sự kiện tuyệt chủng hàng loạt trong suốt lịch sử 4,5 tỷ năm. Đặc biệt nổi tiếng đó là sự kiện 1 tiểu hành tinh quét sạch loài khủng long cách đây 66 triệu năm. Báo chí hay phim ảnh cũng đã xây dựng rất sinh động thảm họa này nên khi nhắc đến ngày tận thế hay thảm họa diệt vong chắc ai cũng sẽ ít nhiều sợ hãi. Đó liệu có phải chu kỳ của Trái Đất?

tháng 9

Hình ảnh
  Sự sợ hãi không ngăn được cái chết, nó ngăn cản sự sống, và lo lắng không làm mất đi những vấn đề của ngày mai mà nó lấy đi sự bình yên của ngày hôm nay. Nếu như nói tháng 9  là những tháng của ngày quả chín thì cũng chẳng sai. Bởi vì trên những con đường ẩm ướt  tôi đi  buổi sớm, khắp nơi thơm hương mùi quả chín. Những cánh đồng trĩu bông lúa chín,  trái táo trên cành, những trái mận rụng xuống, những quả đào ngát thơm và cả những quả lê ngọt lịm. 

Thực sự sống cũng đồng nghĩa là để học tập

Hình ảnh
  Thực sự sống cũng đồng nghĩa là để học tập và dành cho bản thân mình chút thời gian khi chúng ta muốn có . Sống cũng đồng nghĩa với việc chúng ta tự chịu trách nhiệm về những suy nghĩ của mình. Về tất cả những điều chúng ta nghĩ đến và không nghĩ đến,

Con mắt thường mù lòa trước những điều cốt tử (Linh nói về sách)

Hình ảnh
“Con mắt thường mù lòa trước những điều cốt tử. Người ta chỉ có thể nhìn rõ được mọi thứ bằng trái tim.” Đó cũng chính là câu trích dẫn mà tớ yêu thích nhất trong cuốn “Hoàng tử Bé” của nhà văn Antoine De Saint Exupéry. Ông đã cẩn thận đặt lời tựa cho cuốn sách của mình là “Viết cho những người lớn từng là trẻ con", nhưng cuốn sách này từ trước đến nay vẫn luôn được xếp vào danh mục sách dành cho trẻ con. Bởi lẽ đó là quyển sách lớn lên cùng nhiều người, là quyển sách mà dù chưa từng đọc, mình vẫn sẽ cảm thấy như quen thuộc lắm, dường như đã sẵn có ở một nơi nào đó, đã từng gặp ở đâu đây. Hẳn không mấy ai xa lạ với câu chuyện về chàng Hoàng tử đến từ tinh cầu B612 - nơi có hai quả núi lửa đang hoạt động và một quả đã tắt, cùng những cây bao báp đầy nguy hiểm. Ở nơi đó cậu sống cùng với một bông hồng kiêu kỳ và đỏm dáng. Bông hồng ấy cũng chính là nguyên nhân cốt lõi khiến cậu buồn khổ đến nỗi phải rời đi theo chuyến di trú của một đàn chim trời.

Tiếng vỗ của một bàn tay ( 1001 câu truyện Thiền )

Hình ảnh
Trần Đình Hoành dịch Mokurai, Tiếng Sấm Tĩnh Lặng, là thiền sư trụ trì chùa Kennin. Sư có một đệ tử nhỏ tên Toyo mới 12 tuổi. Toyo thấy các đệ tử đàn anh vào phòng thầy mỗi sáng và tối để nhận giáo huấn trong lớp riêng một thầy một trò và được hướng dẫn cá nhân về cách dùng công án để chận tâm trí không đi lang thang. Toyo cũng muốn được vào lớp riêng. Mokurai nói, “Đợi một thời gian đã. Con còn nhỏ.” Nhưng Toyo nằng nặc xin, vì vậy cuối cùng thầy cũng đồng ý. Chiều tối, cậu bé Toyo đến đúng giờ, trước cửa phòng thầy Mokurai dùng làm lớp riêng. Cậu đánh một tiếng cồng báo hiệu đã có mặt, gập mình chào lễ phép ba lần ngoài cửa, và bước vào ngồi yên lặng một cách lễ độ trước mặt thầy: “Con có thể nghe âm thanh của hai bàn tay khi hai tay vỗ vào nhau,” Mokurai nói. “Bây giờ chỉ cho thầy tiếng vỗ của một bàn tay.” Toyo cúi chào và về phòng để suy nghĩ vể câu hỏi. Từ cửa sổ cậu có thể nghe nhạc của các cô geishas. “A, tôi có rồi!” cậy bé tuyên bố. Sáng hôm sau, khi thầy hỏi cậu trình bày t...

Chúng ta sinh ra

Hình ảnh
 

Điều gì xảy ra khi chúng ta tức giận

Hình ảnh
Tôi rất thích  tiêu đề của một cuốn sách mà  Robert Betz đã  đặt tên cho 1 cuốn sách của ông là: Bạn muốn sống thông thường hay sống hạnh phúc ? Tại sao lại là một cuộc sống thông  thường hay cuộc sống hạnh phúc. Có lẽ  vì một cuộc sống thông thường hiếm khi  người ta nhận ra sự có mặt của hạnh phúc . Cuộc sống thông thường  cho chúng ta cảm giác của sự ổn định và chúng ta kiểm soát nó được  phần nào.  Đa số  tìm kiếm cuộc sống này , nhưng chính chúng lại không hề liên quan sự hàn gắn trái tim . Hạnh phúc là  trải nghiệm mà  khi  ta nhận ra mình không còn cần đến những hàng rào cản bảo vệ.    Cuộc sống không  chỉ mang lại những ngọt ngào.  Nhưng nó  là một  món quà và thật tuyệt diệu.   Một mặt chúng ta có được sức mạnh của những dòng suy nghĩ , điều khiển cuộc sống của mình. Một mặt khác chúng ta có những cảm nhận được hình thành từ những suy nghĩ.. Nhưng chúng ta không thể biết đượ...

NẾU CÓ THỂ…

Hình ảnh
Nếu có thể, để nỗi buồn ngoài cửa Giữ tâm an rồi hãy bước vào nhà Như giày dép dẫu bao nhiêu bùn đất Để hiên nhà sau mỗi dặm đường xa! Nếu có thể, đừng giận hờn trách móc Chuyện áo cơm cũng đủ mệt nhọc rồi Khi lòng thấy có muộn phiền ấm ức Mình nhẹ nhàng ngồi xuống bảo nhau thôi! Nếu có thể, đừng than thân trách phận Ở ngoài kia còn bao kẻ khốn cùng Còn sức khoẻ là mình còn hy vọng Đừng tự doạ mình rồi suy nghĩ lung tung! Nếu có thể, thương nhau thêm một chút Nay bên nhau mai chưa chắc đã còn Đời dài ngắn nào đâu ai biết được Trông đợi gì câu hẹn biển thề non! Nếu có thể, nhường nhịn nhau một chút Tranh phần hơn nào được lợi ích gì Chịu thua thiệt không phải là nhu nhược Chẳng truy cầu thì hà tất phải sân si. Nếu có thể, chúng mình cùng cố gắng Sống bao dung, đừng tính toán chi nhiều Tâm rộng mở, không gì là không thể Hãy nhìn đời bằng đôi mắt thương yêu! NẾU CÓ THỂ… _MinhHong_