Sau Lưng Mùa Hạ Cũ




Và lại đến cái mùa hoa phượng đỏ
Kỷ niệm ơi chìm khuất ở nơi nào
Tiếng ve vỡ ra trăm nghìn mảnh nhớ
Em không về nhận một tháng năm sao !
Dành cả đấy cho em – dành cả đấy
Anh gom mây ngũ sắc bọc thơ tình

Em nhón gót cho thời gian tụ lại
Tay học trò giọt mực rớt lem xanh
Dành cả đấy cho em – dành cả đấy
Nguyên cơn mưa không thiếu hạt nào
Mắt mùa hạ trong veo nhìn thấu đáy
Nở phập phồng bóng nước tán me chao
Dành cả đấy cho em – dành cả đấy
Mượn thời gian hăm mốt tuổi, anh đền
Để mùa hạ nắng mưa là trai gái
Phượng cũng từng hồi hộp lúc kêu tên !
Và lại nhớ vòm trời hoa phượng cũ
Khép rưng rưng mùa ha. giữa tay cầm
Cửa lớp mở với một người trong đó
Vẽ lên bàn và hát những lời câm
Ai bảo nhớ, bảo dành cho em hết
Anh tìm em mắt cứ nhóng lên trời
Câu thơ viết tan vào mây ngũ sắc
Cuối sân trường vô vọng xác xe rơi !
Tác giả: Trương Nam Hương (T.A.T)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Gravity Sand Creatures by Claire Droppert

SỰ ĐIÊN RỒ CỦA TÔI (truyện ngắn) - Charles Bukowski / bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn

Những hình ảnh đẹp của các thuộc địa về cuộc sống ngày mai của chúng ta vào năm 2100