Đằng sau thời gian
Chúng ta phải theo đuổi ước mơ của mình, nhưng hãy
dành một ngăn trong tim cho những tình cảm thiêng liêng nhất, vì đó là
nơi chấp nhận con người thật của chúng ta, luôn rộng lối để chúng ta đi
về và luôn để ta được trẻ lại trong tình thương.
ảnh minh họa
Ai trong
chúng ta chắc hẳn sẽ có ít nhất một lần nghĩ về tuổi thơ. Thật là
nghịch lý. Khi còn bé, chúng ta ước mình chóng lớn, để được làm điều
này, thử điều kia. Nhưng khi thời gian trôi đi, chúng ta lớn lên theo
ước nguyện, mang theo cả tuổi trẻ và những ước mơ, chúng ta lại nhìn về
quá khứ và hoài niệm một thời đã qua, thời của của những kỷ niệm đẹp,
hồn nhiên, vô lo, và cả những điều tốt đẹp chưa kịp nắm lấy. Vì chúng ta
được cuộc sống dạy cho bài học: thời gian không thể trở lại để chúng ta
lấy lại những gì đã mất.
MONG MỘT ĐÔI CÁNH ĐỂ BAY ĐI
Nó lớn lên ở một làng chài nghèo khó.
Tuổi thơ của nó có những ngày cùng bạn bè góp vài con cá, chui vào một
góc chòi gác của chú Hai Đèn nướng ăn, có khi cả bọn cùng nhau đuổi bắt
trên bờ biển và so xem diều của đứa nào bay cao hơn…Nhưng tuổi thơ đó
cũng có cả những ngày bão về bới tung làng nhỏ, những ngày nắng hạn rát
mặt đen da, những ngày ba mẹ gắt gỏng nhau vì cơm áo gạo tiền…
Nó ước mình mau lớn. Nó chán cảnh nghèo.
Cái nghèo không cho nó được nụ cười của cha mẹ, không cho nó được ăn
những thức ăn ngon, không cho nó áo mới, được nể nang như những đứa gia
đình khá giả. Thằng Vũ, học giỏi nhất lớp nó và cũng là đứa gia đình khá
nhất lớp nó, đã nói với nó rằng, chỉ có học giỏi mới thoát được cái
nghèo, mà có tiền thì mới hạnh phúc.
Đúng quá đi chứ!
Ba mẹ nó đi làm suốt ngày, nhưng buổi
tối luôn bắt anh em nó phải về nhà đúng giờ để ăn bữa cơm chung. Cứ nghĩ
đến mỗi khi đang cao hứng với lũ bạn, phải dừng lại chạy vội về nhà với
lý do: ăn cơm với ba mẹ, nó lại thấy xấu hổ với những lời trêu chọc của
bọn nó.
Năm nó mười hai tuổi, cái tuổi ương
bướng và mong muốn có được nhiều thứ, nó hay nghĩ về chuyện tương lai,
có nhiều tiền và có địa vị, được mọi người nể phục. Ngày sinh nhật nó,
ba tặng nó một chiếc xe hơi bằng gỗ, do chính ba làm.
_Con thích xe điều khiển kìa, thằng bạn lớp con có chiếc xe điều khiển đẹp lắm!
Ba nó cười cười, hơi thu cánh tay cầm chiếc xe lại, dịu giọng nói:
_Xe điều khiển mắc lắm, con chơi cái này cũng được, là ba làm đó, coi nè, chạy được nữa….
Nó vừa khóc vừa chạy ra ngoài, để lại ba chữ:
_Con ghét nghèo!
Từ đó, nó không còn gặp ba thường xuyên
nữa. Ba nó theo những chuyến tàu đánh cá hàng tháng trời, khi về nhà lại
đi làm đủ thứ việc trong làng. Nó thấy tự do vào những bữa tối, muốn đi
chơi bao lâu cũng không sao, nó cũng được tự chọn kiểu tóc mình thích,
không phải để một kiểu đầu truyền kỳ do ba nó cắt nữa.
Cuộc sống của nó cũng dần thay đổi,
những buổi sáng nhịn đói đi học đã không còn, bữa ăn cũng đã có thêm
thịt, mẹ hay cho nó tiền để mua những thứ nó thích,….
Nhưng nó mơ hồ cảm thấy mình đang dần đánh mất một thứ gì đó.
LUYẾN TIẾC QUẢ CẦU THỦY TINH
Nó đậu vào trường đại học mà nó mong muốn. Nó chuyển vào thành phố đắt đỏ nhất nước và bắt đầu cuộc sống tự lập, mình nó.
Cuộc sống có nhiều thay đổi, khác với sự
bình yên ở làng chài, ồn ào, náo nhiệt, cạnh tranh. Nó phải học cách tự
chăm lo mọi thứ, từ bản thân nó cho đến việc học, những việc vặt vãnh
xung quanh
Một tháng sau khi cuộc sống nó dần ổn định, ba nó gọi điện cho nó.
_Quen chưa con?
Nó trả lời cộc lốc:
_Ổn rồi.
Quả thật nó cũng thấy mình thật giỏi, tự
mình sắp xếp tốt mọi thứ. Nó thấy mình trưởng thành hơn cái thuở ở làng
chài, dù không có ba mẹ và nhỏ em phiền phức.
_Khi nào rảnh về nhà nha con. Lo học nhưng cũng phải giữ sức khỏe đó!
Có nhiều điều không ai nói với nó, cho đến khi nó mất đi những thứ quan trọng nhất.
Một ngày, khi nó cảm thấy mình thật cô
đơn, thật trống rỗng khi cố chạy theo cảm giác của đồng tiền, nó gọi về
cho mẹ. Mẹ nói ba lại đi biển, rồi mẹ cằn nhằn, sao lâu rồi không về
thăm nhà, không gọi điện cho ba mẹ, rồi mẹ hỏi có ăn uống đủ không, có
sống tốt không…..
Thân thương lạ! Mẹ hoàn toàn không hỏi về những thứ sáo rỗng đang choáng đầy tâm trí nó.
_Nhớ con lắm!-Giọng mẹ nó đã nghẹn ngào.
Một thoáng xúc động ùa vào tâm trí nó.
Nhưng một giấc ngủ qua, sớm mai thức dậy, nó tự bảo với mình, muốn một
tương lai tốt đẹp, phải biết đánh đổi.
Thời gian cho nó nhiều thứ: sự thành
công, tiền tài và có cả sự lạnh lùng mà nó chưa bao giờ nghĩ đến. Nhưng
nó cũng trở thành con người cô đơn. Nó nhớ về ba mẹ và em gái, với những
bữa cơm đầy ắp tiếng cười, nghĩ về đám bạn chất phác cùng nó lớn lên….
Nó rời xa làng chài cũng đã năm năm, không ngờ ngày về lại là ngày để tang cha nó.
Nó đã nghĩ mình vốn lạnh rồi, sẽ không khóc lóc đau đớn. Đúng vậy, nhưng trái tim nó lại vỡ ra từng mảnh.
Chiếc xe ô tô bằng gỗ ba tặng nó sinh nhật năm mười hai tuổi,
Chiếc máy bay bằng gỗ, có số 13 ở phía sau, ba chưa tặng nó,
Những thứ đồ chơi bằng gỗ khác, có những con số phía sau ứng với độ tuổi của nó, ba chưa tặng cho nó,
Một quyển sổ tiết kiệm ba làm cho nó, mẹ nói bao năm ba dành dụm cũng được nhiều lắm rồi, nó chưa hề biết,
Quyển tập nó viết năm học lớp một, cùng
tấm hình nó cười ngây ngô khi nhân phần thưởng học sinh giỏi, ba nó vẫn
luôn giữ dù bao mùa bão qua,
…..
Nó không dám xem những thứ khác nữa, vì nó đã biết, ngày đó nó mất đi điều gì. Ngọn lửa để tim nó ấm áp.
Nó chợt nhớ về những ngày trước tuổi mười hai.
Quả cầu thủy tinh khi vỡ đi thì sẽ tan
biến vĩnh viễn, không thể góp nhặt hay hàn gắn để nó trở lại hình dáng
ban đầu, là chính nó. Vậy tại sao ban đầu không để quả cầu ấy ở một nơi
không thể nào tơi vỡ hay tổn thương?
Chúng ta phải theo đuổi ước mơ của mình,
nhưng hãy dành một ngăn trong tim cho những tình cảm thiêng liêng nhất,
vì đó là nơi chấp nhận con người thật của chúng ta, luôn rộng lối để
chúng ta đi về và luôn để ta được trẻ lại trong tình thương.
đăng bởi: iblog
http://phulieumaymac.xyz/ Chúng tôi chuyên cung cấp các loại phụ liệu may mặc, chỉ may, kim, các loại vải
Trả lờiXóa