[ Đêm Thấy Ta Là Thác Đổ ] Đàm Vĩnh Hưng - Trịnh Công Sơn
“Ai cũng biết cuộc sống đầy bi kịch. Ngay cả những người giàu có nhất
cũng có những bi kịch riêng. Nhưng tôi không bao giờ nghĩ đến cái xấu,
mà chỉ nghĩ đến những cái tốt của con người. Tôi không bao giờ “thắc
mắc” về ý đồ của người đến với tôi hay người bỏ tôi mà đi cho dù họ đi
hay đến. Ðến thì vui, đi thì buồn. Tôi chẳng hề một thoáng nghi ngờ về
tình cảm của người đi kẻ đến. Tôi cũng không oán giận ai. Tôi thanh thản
với sự cô đơn của mình. Hiện nay, mỗi ngày tôi ngồi trong
phòng uống rượu và nhìn nắng từ sáng đến chiều tối. Nắng cũng giống như
đời người: có bình minh, chiều tà, hoàng hôn. Ngày xưa tôi vẫn nghĩ:
mưa buồn. Bây giờ tôi mới biết nắng còn buồn hơn mưa...
Ngẫm lại đời mình, tôi thấy tôi nhiều muộn phiền. Không hiểu vì sao tôi
đã ray rứt về sự ra đi, ở lại của cuộc đời từ rất sớm. Tôi đã chọn hình
tượng lá cỏ để ví với mình. Vì sao lại là lá cỏ? Có thể cuộc đời rộn
ràng có quá nhiều điều để ta phải lưu ý, nhưng trong đó không thể không
có sự góp mặt của những điều nhỏ nhoi. Ngọn cỏ, lá cây hay cây đa đều có
bổn phận của nó với cuộc đời. Cỏ có bổn phận cỏ, lá có bổn phận lá. Tôi
không mơ ước gì to lớn, mà nghĩ mình như một phận cỏ hèn. Vì hèn mọn
nên nó không phải to lớn và có bổn phận nặng nề như cây đa, vì vậy nó tự
do lắm…”
- Trịnh Công Sơn
- Trịnh Công Sơn
Nhận xét
Đăng nhận xét