10 LẦN LÃNG QUÊN

 Người ta bảo, bộ não càng già càng khó tiếp thu, huống chi ở đây, đối tượng của gã lại là một lão già thường xuyên bị xóa sạch trí nhớ.

Lần thứ nhất.

Từ lúc gã tạo cho mình tầm quan trọng đủ để dấn sâu hơn vào những mảng bí mật trong nội bộ HYDRA, đây là lần đầu tiên gã được gặp kẻ đó. Trước đây khá lâu, thi thoảng gã có nghe về huyền thoại này, trong những lần làm nhiệm vụ ở Đông Âu hay Xô Viết cũ. Một hồn ma, một chiến binh không máu và nước mắt, một cái bóng thoắt ẩn thoắt hiện như thứ tuyết đầu mùa – tới bất ngờ, tan vô định, lạnh buốt giá. Có thể chính vì vậy mà người ta vẫn gọi hắn là Chiến Binh Mùa Đông.


Đúng vậy, như mọi nhân viên tình báo hay mật vụ khác, Rumlow có nghe về người chiến binh huyền thoại này. Nhưng khác với họ, gã tin kẻ ấy có tồn tại – thực sự tồn tại – như một thứ niềm tin gã không thể tỏ bày cùng ai. Và giờ đây, HYDRA đã trao cho gã một căn cứ vững chắc nhất, trên tất cả những loại căn cứ, có thể khẳng định sự tồn tại của Chiến binh ma – cơ hội gặp gỡ.



Nhiệm vụ của gã trong lần đầu tiên diện kiến Winter Soldier hóa ra rất đơn giản – hướng dẫn bóng ma cách sử dụng Súng Phóng mới tổ chức vừa tạo ra. Dĩ nhiên, không ai lại đánh thức thứ vũ khí đã ngủ yên hơn hai năm tỉnh dậy chỉ để học cách sử dụng súng. Gã đoán rằng sau khi tiếp nhận hướng dẫn xong, chắc chắn họ có giao nhiệm vụ cho Winter Soldier. Và biết đâu, gã sẽ được theo cùng trong quá trình thực thi nhiệm vụ. Nhưng không, tất cả những gì họ yêu cầu gã làm chỉ là cùng kẻ đó đến phòng tập dưới tầng hầm – nơi trang bị mái vòm chắn bom nguyên tử - chỉ cho kẻ đó cách ấn cò, độ giật, góc đổ vòng của đường đạn, đưa cho hắn học một vài sơ đồ đạn đạo gã vẽ ra và Hết.


Người chiến binh mang mật danh Mùa Đông lặng thinh trong suốt cuộc gặp gỡ. Đôi lúc, nếu không nhìn vào đôi mắt luôn mở to chăm chú của hắn, gã sẽ nghĩ mình đang đi cùng một bức tượng. Hắn trẻ hơn những gì gã nghĩ. Không, phải nói rằng hắn trẻ hệt như những gì gã nghĩ. Duy chỉ có một điều trái ngược với suy nghĩ của gã, chỉ một điều mà thôi: hóa ra người đó không hề lạnh. Ở khoảng cách gần thế này, khi gã vòng tay qua vai kẻ đó chỉ cho hắn cách kéo chốt an toàn, Rumlow vẫn cảm thấy thân nhiệt của hắn đang tỏa ra, nhạt nhẽo hơn kẻ khác nhiều lần nhưng vẫn có. Vậy là kẻ đó vẫn là con người, và đang sống.


Đúng, dĩ nhiên Winter Soldier vẫn là một con người.


Ở lần gặp thứ hai cách đó chỉ vỏn vẹn nửa năm, gã lại được triệu đến, hướng dẫn cho Winter Soldier sử dụng những loại vũ khí khác nhau. Nửa năm không gặp, kẻ đó dường như không chút nào thay đổi. Mãi sau này gã mới biết, đối với gã, thời gian là nửa năm. Đối với người thanh niên ấy, tất cả chỉ là một giấc ngủ. Nhưng qua một giấc ngủ, hắn đã quên.


Gã có nghe nhắc về “thủ tục” tiên quyết trong việc sử dụng thứ vũ khí này của HYDRA: như mọi loại súng ống khác, nó phải được đem ra từ kho trữ, chùi bóng, sử dụng, cất vào. Và trước khi cất vào, lại chùi bóng. Ở đây, gã thừa hiểu, thuật ngữ “chùi bóng như mới” nghĩa là gì. Gã không cho rằng mình cần can thiệp vào cách sử dụng đồ của HYDRA. Chỉ một chút, một chút, một chút phiền hà rất nhỏ thôi. Rằng mẹ kiếp, hắn đã quên sạch những gì gã dạy trong lần gặp thứ nhất.


Nhưng dĩ nhiên, gã không được quyền phát điên. Mọi việc gã có thể làm là chỉ lại từ đầu, kèm theo tăng tốc hướng dẫn hắn cách dùng những loại vũ khí mới. Thật may cho gã, y như lần đầu, ở lần hai, hắn vẫn tiếp thu rất nhanh. Rumlow đoán, trước khi trở thành Winter Soldier, kẻ trước mặt hắn đã được đào tạo bài bản về đạn dược. Gã vẫn chưa đủ tầm quan trọng để truy cập vào hồ sơ của chiến binh ma. Tất cả những gì gã có chỉ từ suy đoán. Đôi lúc, Rumlow ngạc nhiên về chính bản thân mình, gã đã có hơi nhiều suy đoán về hắn chăng?


Ở lần gặp này, Winter Soldier vẫn tiếp tục lặng lẽ như một tảng đá. Trong đôi mắt xanh trong vắt của hắn ta, gã không đọc được bất kỳ cảm xúc gì, kể cả khi một trong những gã Lớn đến và thông báo về nhiệm vụ sắp tới. Lần này, là một vụ khó.


Ở lần gặp thứ ba, sau đó bao lâu gã cũng không nhớ rõ, vẫn là một buổi “dạy kèm”. Lần này, là một mớ công nghệ mới. Đám vũ khí cũ, Winter Soldier lướt qua một lần, cầm lên nhìn trong chốc lát, dường như có cảm giác quen nên sau đó đều sử dụng thành thạo. Gã nghĩ, lần trước họ đã chùi không được bóng, hoặc do ký ức cơ thể thì khó lãng quên hơn nên vẫn còn chút gì lưu lại. Sao cũng tốt, lần này gã không cần dạy lại từ đầu. Thay vào đó, tiết kiệm thời gian, gã chỉ cho Winter Soldier cách sử dụng loại bom mini mới. Ngay trong buổi học, hắn suýt nữa nổ chết cả hai.


Sau cú nổ kinh thiên, khói trắng vẫn còn đang giăng đầy căn phòng tập, gã táng báng súng vào mặt hắn – như một phản xạ tự nhiên, ngay trước khi gã nghĩ ra mình có quyền làm chuyện đó hay không, ngay trước khi gã tính được hành động ấy sẽ để lại hậu quả gì.


“ĐỒ NGU!! Đã bảo có hai loại chốt, cái đỏ là 5 giây, cái xanh là 10 giây. Chỉ cần nhớ sai là địch chưa kịp giết ta đã chết.”


Rồi, cơn giận dữ của gã mau chóng xẹp xuống khi phát hiện một vết tròn đỏ từ từ xuất hiện trên làn da trắng bệch của “học trò”. Từ vết tròn đỏ ấy, một vài giọt máu li ti rỉ xuống. Vậy là... không như gã tưởng tượng, con người này vẫn có thể bị thương tổn, như bất kỳ ai.


Nhưng, không giống như bất kỳ ai, hắn không nổi giận. Như thể biết mình đã sai, như thể chẳng hề bận tâm đến việc gã vừa làm, Winter Soldier thực hiện lại việc mở chốt quả bom và luyện tập. Lần này, hắn thành công, trong cả việc thực hành sử dụng vũ khí mới và làm gã ngạc nhiên. Trong suốt quãng thời gian ấy, đôi mắt xanh của Winter Soldier không hề ánh lên một tia bất ngờ hay tức giận. Chúng có nheo lại một chút vì lực tác động, hay vì đau, nhưng sau đó, tất cả đều là trống rỗng.


Đã ba năm gã không gặp lại hắn. Có nghe rằng trong khoảng thời gian ấy, có một lần hắn được gọi dậy làm nhiệm vụ. Hoàn thành nhiệm vụ trong vỏn vẹn một tiếng và rồi lại biến mất, biến mất trong mắt gã đến tận ba năm. Trong vòng ba năm, gã đã leo lên những vị trí mới mà gã tin rằng theo đó, sự tin tưởng của tổ chức đối với gã sẽ gia tăng. Và có thể họ sẽ cho gã cơ hội chứng kiến Winter Soldier thi hành nhiệm vụ.


Nhưng không, dường như lần này vẫn chưa phải lúc.


Lại thêm một lần đối mặt nhau trong gian phòng tập rộng trắng toát, Chiến Binh Mùa Đông sau ba năm say ngủ dường như chẳng thay đổi gì. Và như mọi lần, kẻ đó chẳng mảy may lưu giữ một ký ức nào về gã.



Ôn lại sơ lược các loại vũ khí trước đây đã từng được hướng dẫn, tay hắn dần lướt đến những quả bom mini hẹn giờ. Lần này, trước khi có chuyện gì đó xảy ra, gã nhắc, giọng đanh thép như quân lệnh.


“Chốt đỏ 5 giây, chốt xanh 10 giây.”


Đáp lại lời gã, Winter Soldier gật đầu rất khẽ. Theo nhịp gật nhẹ hẫng đó, mái tóc của hắn rũ xuống một chút, che đi đôi mắt xanh trong. Gã tự hỏi, cho đến cùng, thái độ không một chút chống đối này là gì? Và thực ra, người gã đang huấn luyện sẽ hành động ra sao khi chấp hành nhiệm vụ, khi tàn nhẫn siết cò lấy đi mạng người như những huyền thoại được thêu dệt về hắn mà gã đã nghe. Giờ đây, trước mắt gã, Rumlow có cảm tưởng kẻ chiến binh trong mọi lời đồn chẳng khác gì một con cún câm lạc mẹ, ánh mắt trống rỗng cô đơn, sự tồn tại mỏng manh, ý chí phản kháng hoàn toàn không có.


Sau lần gặp gỡ ấy, Rumlow ôm khao khát được thực thi nhiệm vụ với Winter Soldier.


Trong những năm tháng sau, cuối cùng cũng có lần ước mơ của gã thành hiện thực. Nhưng không như gã nghĩ, vì chiếc mặt nạ và kính mắt che đi hoàn toàn dung mạo của cả gã, cả người kia, rốt cuộc gã vẫn không thể đọc ra biểu cảm gì khi người ấy hành sự. Thứ duy nhất gã biết, vì gã đã tận mắt chứng kiến, rằng mọi sự thêu dệt hay đồn đại về Chiến Binh Mùa Đông hoàn toàn thừa thãi. Còn ghê gớm hơn tất cả mọi lời truyền, kẻ chiến binh này có tốc độ và sức mạnh vượt mọi quy chuẩn thông thường, khi mà có cả trăm lần gã nghĩ hắn đã bỏ mạng thì hắn vẫn không mảy may suy suyển. Bên cạnh đó, lại là sự dứt khoát đến tuyệt đối khi ra tay.


Đúng thế, sau lần đầu tiên cùng kẻ đó thực thi nhiệm vụ, gã vẫn không sao giải thích được. Kẻ đó mạnh đến vậy, tàn bạo đến vậy, nếu muốn, à không, nếu chỉ cần có một tia giận dữ nhỏ nhoi, kẻ đó không đến một giây có thể bóp chết gã. Nhưng hắn đã không, và luôn như thế, hắn sẽ không.


Lần thứ hai Rumlow làm bị thương Winter Soldier khi luyện tập lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Lần này, không phải do nóng giận nhất thời che lấp mà là… gã đã cố tình. Rumlow không hiểu được chuyện gã sẽ làm đem đến ích lợi gì nhưng gã không thắc mắc. Im lặng chấp hành mọi nhiệm vụ được giao là thói quen, là cách thức gã chọn để mau chóng leo lên một vị trí cao trong tổ chức. Ở lần huấn luyện này, gã được yêu cầu dùng súng điện tấn công Winter Soldier. Ở phía ngược lại, người lính đó được yêu cầu không chống trả.

Gã nghĩ mỗi con người đều có một thứ gọi là phản xạ bảo vệ bản thân. Như việc nhận được yêu cầu không chống trả cũng không đảm bảo được việc Winter Soldier không vô thức phản ứng lại khi bị dí vào người cường độ điện có thể làm ngất xỉu một con bò mộng. Rumlow đã chuẩn bị tinh thần cho việc chấp hành đợt huấn luyện này, có khi gã sẽ bị tẩn mềm người dưới cánh tay thép đó. Nhưng hóa ra… Winter Soldier đã tuân lệnh rất tốt.


Ở lần đầu tiên, hoàn toàn bị bất ngờ bởi cơn đau do dòng điện đem đến, hắn khụy xuống rồi ngã sấp trên sàn nhà. Rumlow nhận được yêu cầu không được động vào hắn. Hơn mười phút sau, Winter Soldier mới có thể đứng dậy, với khá nhiều cố gắng. Đôi mắt xanh trong đối diện gã lúc này hằn lên một nét đau đớn dễ dàng nhận ra. Sau 6 lần gặp gỡ, cuối cùng Rumlow đã nhìn thấy được từ đôi mắt ấy một biểu cảm khác ngoài sự trống rỗng. Chỉ là… phá vỡ nét bình thản kia theo cách này, gã cũng không hoàn toàn mong muốn. Ở lần chích điện thứ hai, Winter Soldier vẫn ngã xuống nhưng đã đứng dậy nhanh hơn. Hệ thống loa lập tức vang lên mệnh lệnh rút ngắn thời gian tấn công. Ngay lúc kẻ ấy vẫn chưa đứng vững, Rumlow bắn điện lần thứ ba. Và lần thứ tư, ngay kế tiếp. Ở lần này, gã nghe được một thứ âm thanh vang lên từ hắn, tiếng gầm như dã thú bị thương, không kéo dài nhưng đủ làm gã cảm thấy dường như chính mình là kẻ đang đau đớn.


“Nghe này, tao là Brock Rumlow.” – Rumlow gào lên, tuyệt đối chưa kịp ý thức việc mình đang làm. Gã buông vũ khí xuống và chụp lấy bên tay bình thường của Winter Soldier. – “Việc tao đang thực hiện không liên quan đến ân oán cá nhân. Có lẽ họ đang muốn mày tiếp xúc với thứ này cho quen. Tao không muốn kéo dài đợt huấn luyện này, thế nên hãy tỉnh táo lại và mau chóng hoàn thành nó!”


Không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua cho đến khi Winter Soldier quen với dòng diện, hoặc… quen với cơn đau này. Hắn không ngã xuống cũng không kêu la, thậm chí, trong đôi mắt cũng không buồn ánh lên một tia cảm giác. Rumlow thấy mồ hôi đã đổ thành dòng trên trán hắn, mái tóc nâu bết lại hai bên thái dương. Bất giác gã rùng mình, trước khi gã tham gia tổ chức, trước khi cái tên Winter Soldier trở thành huyền thoại, một sát thủ bất bại, rốt cuộc, người lính trước mắt gã đã trải qua những loại huấn luyện gì.


Lần gặp tiếp đó giữa gã và Winter Soldier là trong một lần thực thi nhiệm vụ. Giáp mặt sau hơn bảy tháng, Rumlow chợt có một cảm giác lạ kỳ; rằng dường như hắn đã nhẹ gật đầu chào gã khi hai người đi lướt qua nhau. Trí nhớ của hắn không bị xóa sạch? Hay… dù đã trải qua quá trình tẩy não, hắn vẫn lưu giữ chút gì? Không, gã lắc đầu để xua đi ý nghĩ kệch cỡm ấy. Hẳn Hydra đã phát triển một loại công nghệ chùi bóng mới, giúp Winter Soldier lưu lại những gì hắn CẦN phải nhớ, phục vụ cho việc thực hiện nhiệm vụ. Và một trong những thứ được lập trình để sót lại trong tâm trí trống rỗng của hắn có gã đồng đội này.


Ở lần thực hiện nhiệm vụ ấy, có một sự cố bất ngờ đã xảy ra với phương tiện vận chuyển. Đội của gã, bao gồm cả Winter Soldier bị kẹt trong một trận bão tuyết. Đã hơn một ngày qua mà cơn bão vẫn không có dấu hiệu sẽ tan và đoàn người dường như sắp không cầm cự nổi. Tận cùng xui rủi, các phương tiện liên lạc cũng hỏng hóc. Rumlow biết, thứ duy nhất có thể cứu đoàn người chính là Winter Soldier. Nhưng không ai ở đây có thể ra lệnh cho hắn. Trước giờ, người duy nhất có thể ban lệnh chính là Ông Chủ Lớn. Và ông ta thì không có ở đây để ra bất kỳ mệnh lệnh nào. Dường như không chỉ Rumlow, thông qua thái độ bình thản của Winter Soldier, cả đoàn người đều hiểu việc không nên trông mong vào việc kẻ đó sẽ vì ý chí sinh tồn mà tự hành động.


Để cứu lấy chính mình, và một phần tham vọng muốn chứng tỏ khả năng của gã xứng đáng với vị trí cao hơn, Rumlow quyết định sẽ tự vượt qua cơn bão tuyết. Mãi đến sau này, gã vẫn nhớ cảm giác ấy, khi những bước chân gã lún sâu vào tuyết đặc, gió lạnh tát vào mặt gã những vệt cứa sắt bén như dao và cơn bão dường như cướp đi mọi oxy gã cần để thở, thì đột nhiên bên cạnh gã xuất hiện một người. Thân nhiệt nhạt nhẽo, ánh mắt lạc lõng này, chính là Winter Soldier. Bất giác hướng về hắn, gã nở nụ cười. Kẻ đó không đáp lại, nhưng trong lúc gã không để ý, đôi mắt xanh đã thoáng qua một nét ngạc nhiên.


Cùng với nhau, gã và hắn đã giúp đoàn người sống sót. Đối với gã, đó là một chuyện vui, và nó quả thật là một chuyện vui cho đến mãi sau này, kết hợp với một sự cố khác, nó đã đặt dấu chấm hết cho việc Winter Soldier có thể giữ lại ký ức về gã qua những nhiệm vụ.


Đó là một trong những sự cố lớn nhất trong việc sử dụng Winter Soldier của HYDRA, Rumlow luôn cho rằng thế, khi vụ ám sát diễn ra trên một chuyến tàu. Lần ấy, Rumlow không có mặt cùng với đội. Nhưng bằng một vài cách, gã đã moi được thông tin. Những kẻ chứng kiến hôm ấy kể rằng, mọi việc có vẻ vô cùng suôn sẻ cho đến khi con tàu lao đến đoạn cầu băng qua sườn núi. Và ở tại nơi đó, người ta đã chứng kiến Winter Soldier phát điên. Hắn bất tuân mệnh lệnh, làm bị thương tất cả những ai chạm vào hắn và mãi gào thét một cái tên.


Steve.


Rumlow nghĩ hắn biết cái tên này. Steve Rogers – Captain America, chiến binh huyền thoại thời thế chiến mà bất kỳ đặc vụ nào cũng biết. Thế là, xác định cho mọi lời đồn đoán bấy lâu gã nghe được khi thâm nhập sâu hơn vào bí mật nội bộ. Có lẽ… Winter Soldier quả thật chính là người bạn năm xưa của Steve trong đội Great Generation, người được ghi nhận rằng đã hy sinh trong một lần thực hiện nhiệm vụ trên con tàu băng qua sườn núi.


James Buchanan Barnes.


Và cũng vì lẽ đó, Rumlow hiểu được sự cần thiết của việc tẩy não triệt để, xóa sạch ký ức, xóa sạch ý chí phản kháng, xóa sạch phần con người của Winter Soldier.


Ở lần thứ chín giáp mặt, gã đã ở một chức vị cấp cao. Lần này, gã được gọi theo hỗ trợ và ghi nhận lại quá trình Winter Soldier sử dụng vũ khí mới – cánh tay kim loại được nâng cấp cao hơn. Rumlow biết rõ Winter Soldier sẽ không nhận ra gã nhưng ngoài việc ấy ra, người chiến binh trước mặt dường như đã khác trước. Không còn nhiều vẻ trống rỗng và lạc lõng đáng thương, giờ đây, chiến binh Mùa đông mang theo một vẻ lạnh lùng và tàn bạo, tỏa ra đến từng bước đi và ánh mắt. Nhưng rồi, vẻ tàn bạo ấy lại một lần nữa bị xóa sạch, bởi… Captain America – hay thật ra, chỉ là một nhân ảnh của con người đó.


Đến mãi sau này, Rumlow mới được giải thích về kế hoạch thử nghiệm của HYDRA, nhằm chứng minh Winter Soldier hay James Buchanan Barnes đã có thể hoàn toàn quên đi người bạn ấu thơ của hắn. Cuộc thử nghiệm chứng tỏ tầm quan trọng cần thiết của nó, khi mà ở lần đó, Winter Soldier vẫn chưa thể quên. HYDRA buộc phải dùng vũ lực hạ gục hắn trước khi hắn kịp làm ra điều gì thiệt hại cho tổ chức với cách tay sắt được tăng cường ấy. Họ nổ súng. Chứng kiến hắn ngã xuống, máu loang khắp mặt đường đêm hôm đó, Rumlow những tưởng Winter Soldier đã chết. Nhưng không, hắn vẫn sống, còn sống… hoặc… phải sống.


Cũng là trong lần ấy, Rumlow được chứng kiến quá trình xóa sạch ký ức của Winter Soldier. Gã kinh hoàng nhận ra, họ không chữa thương trước, mà là xóa ký ức trước. Gã hiểu rõ đây không phải việc gã nên xen vào, cũng chẳng phải việc gã nên thắc mắc, nhưng gã không kiềm được bản thân hoảng hốt. Trên chiếc ghế đầy thứ dây nhợ và thiết bị kích thích thần kinh, Winter Soldier đang chìm vào hôn mê như bị gọi sống dậy bởi cơn đau vô chừng tạo ra từ cỗ máy.


“Vì sao phải làm như thế?”


Gã không hiểu vì sao mình phải hỏi, và không hiểu vì sao họ đã đáp lời.


“Lúc cơ thể đang suy yếu nhất, quá trình xóa ký ức sẽ dễ dàng thành công hơn. Sau lần này, hắn bảo đảm sẽ không còn phản ứng gì, kể cả khi Captain America thật có đội mồ sống dậy và đứng trước mặt hắn.”


Gã bước chân ra khỏi căn phòng trước khi mọi chuyện kết thúc. Rumlow cảm thấy gã không cần phải chứng kiến những chuyện tiếp theo. Từ một chỗ nào đó sâu thẳm trong lòng, gã muốn nói rằng gã không hề thoải mái. Gã không thoải mái vì sự tàn bạo của HYDRA, không thể nào, gã đã chứng kiến nhiều hơn thế. Gã không thoải mái vì mùi sát trùng nơi đây, hay mùi máu, nực cười. Hoặc đơn giản… gã đang đau lòng.


Rumlow chứng kiến sự đau đớn của quá trình tẩy não nhưng cũng một lần muốn thử được quên đi. Trong suốt cuộc đời làm mật vụ cho HYDRA, ẩn thân dưới lớp vỏ bọc của S.H.I.E.L.D, câu chuyện này là thứ duy nhất gã không thể biết về nó bằng một thái độ bình thản. Dù thực ra, Rumlow không bao giờ xác định được cảm giác ấy là gì vì đó là lần cuối cùng gã nhìn thấy người chiến binh ấy, cho đến khi… họ tìm ra Captain America.


End.

Fiction - 10 LẦN LÃNG QUÊN

MCU’S FANFICTION10 LẦN LÃNG QUÊN

 Author: NT

Disclaimer: Không nhân vật nào dưới đây thuộc về tôi

Rating: PG - 13

Genre: NonAu, Not a gay fic

Status: Oneshot

Summary: Trong suốt 20 năm cuộc đời, gã đã chứng kiến sự bất biến của Winter Soldier.
http://31.media.tumblr.com/a438e9d688d3c318077e62b1c346b4af/tumblr_n3muhbUrLf1s6a2abo4_250.gif
Sebastian Stan Insel

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Gravity Sand Creatures by Claire Droppert

SỰ ĐIÊN RỒ CỦA TÔI (truyện ngắn) - Charles Bukowski / bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn

Những hình ảnh đẹp của các thuộc địa về cuộc sống ngày mai của chúng ta vào năm 2100