VÔ THƯỜNG - Thùy Chi Nguyệt Phạm
Mẹ tôi trở mình trên chiếc ghế bố rồi thở dài…hai ngày trôi qua mẹ
không rời chiếc ghế đó trừ những lúc cần thiết. Trong tư thế nửa nằm
nửa ngồi, mắt mẹ đăm đăm nhìn vào khoảng không vô định. Nếu như ngày
thường Người nói nhiều, vui vẻ thì giờ đây sự hoạt bát đó biến đâu mất.
Mắt Người tối sầm,u uất ,thẫn thờ …Một tuần trở về từ bệnh viện sau ca tiểu phẫu mẹ tôi rơi vào trạng thái thật kì lạ.
Ngày thứ ba, đột nhiên mẹ gọi tôi lại bảo như ra lệnh:
- Về quê kêu chị Hai ra cho mẹ gặp !
Mẹ chỉ nói bấy nhiêu rồi lại ngồi vào chiếc ghế im lặng..tôi không hỏi thêm vội đóng cửa dặn mẹ vài câu rồi phóng xe về quê.
Không biết mẹ và chị Hai nói với nhau những gì, chỉ thấy hai người lặng đi , chị Hai mắt đỏ hoe... Câu duy nhất chị nói với tôi khi khoác áo ra về chỉ vỏn vẹn có bốn chữ: “ Mẹ bị ung thư !”. Mẹ bị ung thư - suy nghĩ khủng khiếp ấy luôn đeo đuổi tôi trên con đường từ nhà tới trường rồi từ trường về nhà. Tôi- một con bé lơ mơ mọi thứ chỉ thích ngồi mơ mộng bỗng nhiên bị rơi vào cái hố của sự hoài nghi... Những ngày sau đó tôi bắt đầu lục tung tất cả sách vở y học, báo chí…mọi thông tin về căn bệnh oan nghiệt này. Tôi đọc ngốn ngấu, đọc như nuốt chửng vào bụng những thông tin vớ được, tôi thuộc làu chúng một cách ngu ngốc. Tôi không tin vào phán đoán của hai người theo nghề y , tôi cho là mẹ tôi và chị hai nhầm lẫn …
Nhưng tất cả những phán đoán và mớ lí thuyết tôi cố nhồi nhét vào đầu mình đều vô nghĩa khi tôi đối mặt với thực tế. Bác sĩ thông báo mẹ tôi đã ở giai đoạn cuối và không chạy hóa chất bởi mẹ tôi bị huyết áp cao và tim nặng . Người ta quyết định cắt bỏ tất cả những phần trong cơ thể mẹ . Cây nấm độc ấy đã mọc rễ bò khắp nơi khiến mẹ tôi héo hon đau đớn.
Ra khỏi phòng mổ của bệnh viện ung bướu mẹ tôi bỗng trở thành một người khác, mẹ chỉ “nói” bằng ánh mắt… Người chịu đựng nỗi đau đớn hành hạ thể xác bằng sự nhẫn nại mà tôi chưa bao giờ thấy. Không hề rên, không hề than vãn hoặc vật vã mẹ cắn răng chống lại đòn roi của thần chết.
Những đêm khuya tôi bật dậy không dám ngủ, tôi lẳng lặng quan sát mọi cử động của mẹ tim tôi thắt lại . Mẹ tôi nằm ngửa trân trân nhìn lên trần nhà, đôi tay gầy guộc khe khẽ xoa bụng, đôi môi cắn chặt trong hai hàm răng đến tóe máu. Vậy mà mẹ không hề nhờ tôi bón cho ăn, vẫn cố vịn thành giường ngồi rồi đứng dậy thản nhiên như không. Tôi tưởng như cả cơ thể mẹ đang ngùn ngụt lửa, mẹ đang cháy cùng với cây nấm độc trong người…Tôi chỉ dám lén lút khóc thầm vì tôi mới chính là kẻ hèn nhát hoảng loạn .
Sau khi mổ mẹ tôi xuống vườn chữa bệnh ở Long An để nghỉ dưỡng. Mẹ cự tuyệt sự chăm sóc của chúng tôi để tự làm tất cả. Hiểu mẹ, cha khuyên chúng tôi chỉ ở gần để trông nom…Cha muốn mẹ tin vào phép nhiệm màu hay mẹ muốn tĩnh lặng để suy nghĩ tôi không hiểu nổi…Cứ như thế ,mẹ sống lặng lẽ đến khi ra đi đem theo những bí mật của câu chuyện về ranh giới giữa sự sống và cõi chết…
Đã bao năm trôi qua , đôi mắt nhẫn nại chịu đựng của mẹ luôn ám ảnh tôi. Đôi mắt ấy cho tôi hiểu rằng đấng tạo hóa có thể ban tặng và lấy đi mọi thứ, đấng tạo hóa luôn thờ ơ phũ phàng. . Mẹ đã cho tôi hiểu ranh giới của cuộc sống này thật mong manh, hãy dũng cảm đón nhận và bước qua ranh giới ấy bình thản và nhẹ nhàng bởi cuộc sống luôn gói gọn trong hai chữ: “ vô thường” !
( NPTC 15/8/2016)
Nhận xét
Đăng nhận xét