Ngủ nhé em

Ngủ đi một giấc mơ ngoan
Cớ sao em vẫn cứ còn đợi trông?
Gió lặng từ buổi hừng đông
Đến khi đêm muộn mà lòng chưa yên.
Đường dài nặng nỗi niềm riêng
Đêm trần thế dẫu ưu phiền - ích chi?
Ngủ đi em
Cánh chim di
Tình xa ngái...
hỏi còn gì mà mong?
Khép nào, một giấc long đong
Đêm còn chưa sáng mà lòng đã sang
Ngủ nhé em
Mặc lỡ làng...
Ngoài kia Thu đã khẽ khàng nhẹ qua.
(Huân)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Gravity Sand Creatures by Claire Droppert

SỰ ĐIÊN RỒ CỦA TÔI (truyện ngắn) - Charles Bukowski / bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn

Những hình ảnh đẹp của các thuộc địa về cuộc sống ngày mai của chúng ta vào năm 2100