Đi qua đau thương là để trưởng thành và trái tim cứng rắn hơn!

Khi khoảng cách đưa hai ta về hai phương trời, em mới bàng hoàng hiểu rằng, từng phút im lặng trước những nỗi giấu diếm trong nhau chính là phương thuốc hữu hiệu nhất để giúp vết thương lòng dần lên da non. Thì ra, chẳng có nỗi đau nào mà người ta không vượt qua được. Chỉ là đến bao giờ mới cảm thấy đủ để họ biết học cách chấp nhận thực tại, đi qua đau thương chính là những bước chân trưởng thành mà ta khôn lớn và khiến trái tim trở nên cứng rắn hơn ngàn lần.


Em rất sợ chạm vào nỗi đau của ai đó cũng như sợ bị người khác vén bức màn bi kịch trong kí ức của em. Tất cả những gì cuồng nhiệt, đam mê, lãng mạn nhất, em đã trót trao hết cho người trước và rồi khi tình yêu ra đi, chỉ để lại những vụn vỡ, nứt toác, chằng chịt vết thương lòng. Em không đủ can đảm để bước đến bên anh với một trái tim chẳng còn nguyên vẹn. Em muốn xoa dịu những đớn đau trong anh, nhưng em còn chưa kịp biết phải làm gì với sự đổ nát của tiếng lòng.
Những vết thương do người trước bỏ lại cứ lở loét và ngày qua ngày dần thối rữa, em làm sao, làm sao đây hả anh? Con tim em cứ kêu gào thảm thiết, bởi những giới hạn mà bản thận đã chạm đến ngưỡng tận cùng. Xin lỗi anh, bao ngày em cứ lảng tránh và xa lánh. Em trốn tránh thực tại, vùi mình vào những điều tệ hại, chỉ bởi sợ làm tổn thương ai đó quanh mình. Đã thôi không còn thương người cũ, nhưng quên thì em không đủ thành thật để khẳng định với lý trí và con tim. Anh à, người ta gọi là gặp đúng người nhưng sai thời điểm đấy, phải không anh?
Đi qua đau thương là để trưởng thành và trái tim cứng rắn hơn!
Em đọc được nỗi đau trong mắt anh, vậy mà anh chưa một lần đả động đến chúng. Anh không cố lẩn tránh và chối từ tình cảm như em, nhưng linh cảm đàn bà mách bảo em rằng, nếu khơi gợi lại chuyện cũ, anh cũng chả vui gì. Anh thương em, thương những ngày buồn man mác đến nao lòng chỉ để ngồi bên nhau lặng im chờ màn đêm buông xuống. Anh để mặc em tự dày vò bản thân và tôn trọng những mất mát đã qua như một phần tất yếu sẽ phải đến trong cuộc đời.
Chúng ta, mỗi người vẫn luôn cố giữ cho mình những mảng tối của ngày tháng xưa cũ mà chẳng bao giờ muốn bộc bạch, rồi cứ thế chôn giấu và ôm ấp một mình. Sống trong hoài niệm có mệt mỏi không anh? Mệt đúng không, vì em cũng mệt mà. Thời gian đã không thể tính bằng từng ngày, đã đủ lâu để con tim trở nên lạnh giá và hờ hững với những tình cảm ngang qua đời. Em không biết chúng ta đang chênh vênh trong sự khổ đau đến mức độ nào mà sao cả hai cứ chững lại trong một mối quan hệ không rõ ràng như thế?
Đi qua đau thương là để trưởng thành và trái tim cứng rắn hơn!
Anh không nói.
Em cũng lặng im.
Đó là cách để cả anh và em lựa chọn để ngăn cản sự tổn thương đến gần với trái tim hai ta!
Giá như, em hoặc anh, một trong hai mạnh dạn mở lòng để người còn lại bước vào và cảm nhận một phần nỗi đau của đối phương. Mọi chuyện sẽ khác phải không anh?
Khi khoảng cách đưa hai ta về hai phương trời, em mới bàng hoàng hiểu rằng, từng phút im lặng trước những nỗi giấu diếm trong nhau chính là phương thuốc hữu hiệu nhất để giúp vết thương lòng dần lên da non. Thì ra, chẳng có nỗi đau nào mà người ta không vượt qua được. Chỉ là đến bao giờ mới cảm thấy đủ để biết học cách chấp nhận thực tại, đi qua đau thương chính là những bước chân trưởng thành mang ta khôn lớn và khiến trái tim trở nên cứng rắn hơn ngàn lần.
Đi qua đau thương là để trưởng thành và trái tim cứng rắn hơn!
Này anh,
Anh có còn đang đợi em trong im lặng như những ngày qua nữa không?
Anh còn muốn đón nhận một trái tim vừa trải qua một cơn bão tố không?
Sài Gòn bây giờ thế nào? Chắc vẫn sẽ hoan ca chào đón và dang rộng vòng tay ôm em vào lòng chứ? Em chỉ biết nhớ Sài Gòn, chưa một lần tiếng thương được cất thành lời.
Nhưng anh biết không?
Chẳng phải em nhớ phồn hoa bập bùng trong ánh đèn rực rỡ nơi thành thị. Em nhớ Sài Gòn, đơn giản vì nơi ấy có anh, có người vẫn đợi em mạnh mẽ trở về giữa những nỗi đau đã nhạt màu theo năm tháng.
Thương anh....

GUU.vn

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Gravity Sand Creatures by Claire Droppert

SỰ ĐIÊN RỒ CỦA TÔI (truyện ngắn) - Charles Bukowski / bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn

Những hình ảnh đẹp của các thuộc địa về cuộc sống ngày mai của chúng ta vào năm 2100