Nhà Là Gì? - Sáp Thô
Nơi ta có thể sống thật, và biết rõ mình đang như thế nào là
sống.
Sự sống bắt đầu từ cha mẹ, bắt nguồn từ Thượng Đế. Đứa trẻ
lúc này được che chở bởi cha mẹ, thân ở trong nhà, ý thức của chúng là một cảm
thức tuyệt vời vì khi đó ý thức còn rất nhỏ bé. Theo thời gian, chúng lớn lên,
có căn nhà trở nên chật chội, lại có căn nhà trở nên rộng rãi, nơi chúng thật sự
cảm thấy thoải mái. Sự sống dần dà chuyển màu. Trong căn nhà của cha mẹ, có những
mâu thuẫn trong cách nhìn của các thế hệ. Căn nhà của cha mẹ trở nên chật hẹp,
hoặc đứa trẻ chỉ thấy chật hẹp. Nhưng chính trong sự mâu thuẫn đó, sự sống tồn
tại, ý thức được cơ may chuyển mình. Có một ý thức mơ hồ: đây chưa phải là nhà
của mình. Chúng tìm đến căn nhà rộng rãi hơn, căn nhà đã manh mún từ khi chúng
biết chạy – đời. Đứa trẻ trở thành một chàng thanh niên.
Ở đây, anh ta gặp bạn bè, có người cùng là bạn, có người
cùng là bè. Mỗi người, mỗi cuộc đời vắt chéo nhau, không ai là vấn đề của ai.
Anh ta cũng có rắc rối của chính mình. Trong căn nhà vừa to lớn mà cũng chẳng
là gì, anh ta sống thật và có thể cảm nhận là sống thật với bạn của mình. Hãy
liên tưởng về một ngôi nhà nhỏ xinh, cạnh một bờ hồ, nơi ta đến mỗi khi có dịp
nghỉ.
Nhưng anh ta làm gì? Anh làm ở đâu! Có công việc, khi anh
càng đeo đuổi nó, nó càng trở thành một gánh nặng, có người nói: “ca-ra-vat là
một chiếc thòng lọng treo ngược”. Có công việc mà ở đó anh như hoà mình vào
trong nó. Anh trở thành một phần trong nó. Ở đó, mỗi hành động của anh, mỗi hơi
thở của anh đều hiến dâng cho công việc đó, cho bất cứ điều gì khi đó anh đang
theo đuổi. Một căn nhà mặt tiền ngay đại lộ. Nhưng ồn ào quá, căn nhà nhỏ xinh
thì lại xa. Anh tìm một tổ ấm. Nhưng vấn đề lúc này trở nên khó khăn, vì trước
giờ anh ta toàn xây nhà, chưa phá nhà bao giờ. Anh phải phá!
Anh ta tìm người bạn đời nhưng người bạn đời cũng đang đi
tìm người bạn đời cho chính họ. Nếu xây hai cái nhà thì chắc không còn là tổ ấm
nữa, vì hơi ấm không truyền cho nhau. Hai người phải tự phá nhà của mình. Một
cuộc tập dợt tuyệt vời. Tuyệt vời trong ý nghĩa của nó đối với cội nguồn và với
chính anh ta. Nhưng phá thế nào đây? Phá như thế nào thì tổ ấm của hai người sẽ
được xây lên như vậy, phá càng tan, tổ ấm xây lên càng giống ngọc. Ngọc đẹp vì
nhuộm cho ánh sáng tinh khôi một màu mà con người cảm nhận được. Nhưng chẳng ai
mài được ngọc mà để trong bóng tối, thắp đèn xong phải đặt trên đế để soi sáng
trong nhà.
Tất cả “nhà” ở trên chẳng có cái nào là nhà thật cả! Có
chăng thì tổ ấm là nơi gần giống nhà nhất, là nơi để ta hiểu được thế nào là
nhà thật. Thân xác anh ta chỉ là cái thân đèn, linh hồn mới là dầu, mới là thực
thể sống thật. Trong cuộc mâu thuẫn ngỗ nghịch với cha mẹ, điều gì giữ anh khỏi
gục ngã, vì nếu gục ngã thì anh đang sống cuộc đời thứ hai của cha mẹ anh chứ
không phải của anh, nghịch chướng là giải thoát. Bạn bè anh, anh có chao đao vì
họ không, chắc hẳn là có. Điều gì giúp anh lấy lại thăng bằng sau mỗi lần chao
đao như thế? Bạn đời, xin đừng để ngọc nát, vì ngọc nát rồi thì sẽ khó cảm nhận
được vẽ đẹp của ánh sáng. Mà ánh sáng mới chỉ cho ta thấy được đâu là đường, là
sự thật, là sự sống.
Chúng ta luôn đi kiếm tìm. Nhưng trớ trêu thay chỉ có duy nhất
một sự thật mà lại có quá nhiều hình tướng che lấp. Chỉ có một mặt trăng nhưng
có quá nhiều bóng mây, tầng mây. Chúng ta chỉ đi tìm nhà. Nhà nhìn như xa như
thực chất lại rất gần. Trong một ý niệm đúng đắn, chúng ta ở trong nhà, trong một
hành động đúng đắn, chúng ta ở trong nhà.
Sự thật luôn đúng và tình thương là sợi dây duy nhất dẫn dắt
con người tới sự thật. Trong sự thật chúng ta được giải thoát.

Nhận xét
Đăng nhận xét