HẠ SƯƠNG - Vân Anh
Sau một ngày lang thang trong mưa tuyết, cái lạnh ngấm
sâu vào từng tế bào trong cơ thể, khiến đôi bàn chân tôi tê buốt. Còn mặt thì
như đóng băng không còn cảm nhận được những cơn gió lạnh, hơi thở
phả nhẹ qua cánh mũi buốt ửng đỏ.
Chúng tôi đến địa điểm tập kết, nơi có khoảng 500 người dân
sống nhờ dịch vụ du lịch. Đó là vùng rừng núi mênh mông, xung quanh là các bãi
trượt tuyết với những đường cáp treo chuyển người lên và xuống núi.
Sau một hồi tìm kiếm chúng tôi tới được khu nhà nghỉ chìm trong tuyết trắng. Từ trong nhà phả ra ánh đèn sáng ấm áp mặc dù mới 3 giờ
chiều. Trước cửa nhà là những hàng cây trĩu nặng. Ngắm kỹ tôi chợt nhận ra dưới
những mảng tuyết trắng như bông ló ra những cành cây lá nhỏ màu đỏ thắm với những
trái cây màu lam tím. Tôi không nhớ nổi đó là cây gì, quả gì. Chỉ biết hồi nhỏ
mẹ đã từng cho tôi ăn, những quả nho nhỏ kia có vị ngọt lịm khi tan trên đầu lưỡi.Sau
bữa ăn tôi khoác áo ra ngoài. Trời đã tạnh mưa tuyết và có màu trong cao xanh vời
vợi đang ngả dần vào đêm. Tôi đến bên bụi cây ban chiều, khẽ bứt một trái nhỏ để
thưởng thức lại hương vị thuở xưa.
- Em cũng thích những trái cây đó à?
Tôi giật mình quay lại. Trong ánh sáng huyền ảo cuối ngày một
khuôn mặt chữ điền, đôi mắt thân thiện nheo nheo nhìn tôi và nụ cười bừng
sáng.
- Vâng! Em thích nó từ nhỏ. Anh có biết tên nó là gì không?
Mẹ em có nói một lần nhưng em quên rồi, lâu quá đi! Hồi ấy em được ăn những
trái cây thơm ngát vị đông này.
- Anh cũng không biết. Nhưng anh đặt tên cho nó là HẠ SƯƠNG.
Anh thích quả này và hay ra đây đứng ăn nó. Nếm hương vị cuối cùng của mùa hạ
sau bão tuyết và giữa cái lạnh kinh khủng của đông.
Thứ quả này rất lạ, cứ khoảng cuối thu, đầu đông khi trái căng
mọng trên cành mà hái ăn thì chát xít, không thể nuốt nổi. Nhưng cứ để quả treo
trên cành, chờ khi những cơn mưa tuyết và cái giá lạnh đóng băng tới, lúc đó quả
đã khô vỏ và ngả màu lam tím mới hái xuống ăn sẽ thấy ruột quả có màu xanh nhạt
hơi vàng màu nắng thu mỏng mảnh, cùng ngọt lim thanh khiết hiếm
hoi nơi đầu lưỡi.
Rồi anh mỉm cười trong tia sáng cuối cùng của ngày. Thấy tôi
đang run lên anh rủ:
- Ta vào nhà đi em. Mai anh sẽ có quà tặng em. Còn giờ anh sẽ
mang cho em một cốc trà nóng. Nhớ đợi anh nha.
Tôi ngoan ngoãn đi vào phòng khách của nhà nghỉ, ngồi xuống
cạnh bếp lò ấm hồng ngọn lửa, những ngọn lửa tí tách sau lớp kính dày của lò thật
đẹp, mùi nhựa thông tràn thoang thoảng trong phòng. Các bạn tôi đang say sưa
chơi bài, thỉnh thoảng lại rộ lên những tràng cười vui vẻ. Trong sự yên bình ấm áp
và dễ chịu, tôi thả hồn theo những ngọn lửa reo vui trên củi than hồng.
Anh quay lại cùng với ấm trà nóng trên tay. Tôi rất ngạc
nhiên trước sự thân thiện và niềm nở của những người chủ nhà này. Họ cho chúng
tôi ở thuê một nửa ngôi nhà, mời chúng tôi cùng ăn bữa tối. Họ đón chúng tôi
như người nhà về chơi, chứ không phải là những vị khách quá giang. Tình người
trong ngôi nhà ấm áp lạ lùng. Hoàn toàn đối lập với cái lạnh khủng khiếp bên
ngoài đang hoành hành dữ dội. Phải chăng khi con người đứng trước thiên nhiên
khắc nghiệt thì tình người lại càng thắm thiết hơn với nhau?
Nhấp ngụm trà trên môi anh hỏi tôi đủ thứ chuyện về cuộc sống và
chuyến đi. Rồi kể vắn tắt về mình và cuộc sống trên vùng núi tuyệt đẹp này, sự gắn
bó của anh với những thảm cỏ xanh mênh mông khi mùa xuân đến trên triền núi,
hương vị của những cánh đồng hoa khi hạ tràn về, và cái đẹp mờ ảo của thu khi
sương dâng che mờ đỉnh núi.
Tôi thấy mình bỗng ước ao được nhìn vùng đất tuyệt đẹp này khi tuyết tan và những dòng nước bạc lấp lánh chảy quanh triền núi.
Tôi thấy mình bỗng ước ao được nhìn vùng đất tuyệt đẹp này khi tuyết tan và những dòng nước bạc lấp lánh chảy quanh triền núi.
- Ôi đây rồi cô bé! Này cháu có biết không? Thằng nhỏ này đặt
nồi cháo cho cháu xong là chạy ra đây trò chuyện quên hết cả đấy. May mà có cô
trong bếp chứ không thì…
Một phụ nữ bước vừa nói vừa liếc xéo anh một cái. Còn anh hốt
hoảng bật dậy lao vào bếp. Cô ngồi xuống cạnh tôi bên lò sưởi. Cô rất đẹp, mắt
cô to sáng dù đã cao tuổi rồi. Lúc chiều khi tôi đến cô đã dỗ tôi ăn bát rượu nếp
thơm lựng do cô tự làm.
- Hồi trẻ chắc cô đẹp lắm phải không ạ? Cháu chắc cô có nhiều
người theo đuổi lắm đó.
Cô ửng hồng đôi má, rồi kể với tôi cô có nhiều người theo lắm,
nhưng sau lại lấy một người tính nết nóng nảy nhưng rất yêu cô…
Chú và cô sống hạnh phúc được hơn 2 năm thì chú được đi nước
ngoài, cô ở nhà tự nuôi hai đứa con lớn lên và đợi chờ người chồng ở phương xa.
Họ thư từ và vẫn nặng tình với nhau. Sau 7 năm chú đón cô sang sống cùng. Sự xa
cách về khoảng cách đã không còn, nhưng sự xa cách về tâm hồn thì ngày càng lớn
lên giữa hai con người đã từng yêu nhau say đắm. Nó thật sự rạn vỡ khi cô phát
hiện chú có nhiều bồ nhí, và cả những người tình cũ khi cô còn ở Việt Nam. Thế
là thảm họa đã xảy ra với gia đình nhỏ bé ấy, cuộc sống chỉ còn là nước mắt.
Chú giữ cô như người tù giam lỏng, chỉ đi làm và về nhà, không cho giao tiếp với
bên ngoài, mua bán thật hãn hữu. Đến nỗi sau 2 năm sống và làm việc cô chỉ có mấy
bộ quần áo đơn giản , chưa một lần được phép tự quyết định mua đồ, tiêu pha gì
cũng phải hỏi chú, nếu lỡ mua đồ chưa hỏi chú cũng nặng lời nhiếc móc. Rồi cô
đòi ly dị. Thế là những trận đòn khủng khiếp giáng xuống cô trước mắt hai đứa
con mới lớn làm chúng khiếp sợ bố. Đứa con gái lớn tự bỏ nhà ra đi sau khi tan
học. May có một nhà thờ đã nhận cô bé vào ở, nuôi cô bé ăn học và giúp đỡ đến
lúc trưởng thành. Cậu con trai nhỏ ở với mẹ. Rồi hai mẹ con nhờ được mọi người
xung quanh giúp đỡ mới thoát ra khỏi địa ngục và ly dị chồng. Kể tới đây người
cô rung lên theo từng tiếng nấc kìm nén và những giọt nước mắt chực giàn giụa
xuống bờ mi. Rồi cô lại ngẩng lên nhìn tôi mỉm cười:
- Cháu à, đó là chuyện đã qua rồi. Giờ cô sống ở nơi hoang
vu và tách biệt với thế giới bên ngoài. Nhưng quanh cô là những tấm lòng và các
con cô luôn mang lại cho cô những niềm vui ấm áp. Cháu thấy không, cô rất vui
khi có khách đến nhà, mỗi người khách là một câu chuyện của cuộc đời mà họ đến
rồi đi luôn mang lại cho cô những tình cảm ấm áp.
Cuộc đời bi thương của cô làm tôi lặng người và cũng bất ngờ
trước sự kìm nén của cô qua câu chuyện. Nó cũng giống phần nào như HẠ SƯƠNG -
thứ trái cây ẩn mình trong tuyết lạnh để tràn đây hương vị ngọt thơm của mùa hạ.
Đúng lúc ấy anh quay lại với bát cháo nóng trên tay.
Sáng hôm sau tỉnh giấc, tôi đi xuống nhà ăn đã thấy anh ngồi
đợi bên một chiếc bàn. Các bạn tôi đang túm tụm chuyện trò, ai cũng muốn đi xem
vùng du lịch đẹp đẽ, xinh xắn này. Khi bàn bạc với các bạn xong, tôi quay sang
bàn anh mỉm cười. Anh vẫy tôi lại gần:
- Anh có quà cho em đấy, mặc áo khoác vào đi.
Tôi theo anh ra bụi cây hôm qua. Anh khẽ gạt tuyết sang một
bên để tôi có thể nhìn vào những cành cây khẳng khiu nhỏ bé đang cong mình
trong đám băng trong suốt.
Một đôi cánh màu vàng…
Tôi sửng sốt. Trước đôi một cặp bướm vàng xinh xắn đang khép
gọn đôi cánh nằm trong lớp băng tuyết trong suốt, với vẻ đẹp và sức sống lạ
lùng. Đó là loài bướm chanh kỳ lạ, khi mùa đông tới chúng bám mình vào cành
cây, bị băng giá đóng kín cả mùa giá rét. Tuyết tan, xuân về thì chúng là loài
côn trùng đầu tiên xuất hiện, chấp chới đôi cánh bay đi tìm mật ngọt. Tôi đã từng
đọc sách về loài bướm này nhưng chưa một lần được nhìn thấy trong mùa đông. Vẻ
đẹp lạ lùng và cặp bướm đẹp kỳ diệu vùng du l ịch làm tôi ngưỡng mộ vô cùng trước
sức sống tuyệt diệu và mãnh liệt của thiên nhiên cũng như con người.
Những tấm lòng và thiên nhiên tuyệt diệu quanh chúng ta
trong khắc nghiệt vẫn luôn sống thanh cao, nồng ấm. Cảm ơn cuộc đời đã cho tôi
được nhìn thấy sự ấm áp và thần diệu trần ai với những bi thương, hạnh phúc và
sức sống mãnh liệt của nó.
Tường Vi
02.03.2013
Tường Vi
02.03.2013


Nhận xét
Đăng nhận xét