Chú Bé Trong Vườn Hoa P1 - Ái Nữ
![]() |
Con trai gì mà lại thích bôi son đánh phấn! Nhìn mấy cô bạn tôi loay hoay xoa phấn lên mặt nó mà bực. Tôi không ưa son phấn. Mặc kệ các cô bạn nài tôi để họ trang điểm cho, tôi dửng dưng không đồng ý. Còn nó thì đòi được trang điểm.
Lần ấy các bạn rủ tôi ra công viên thành phố để chụp ảnh, kỷ niệm ngày thi tốt nghiệp vừa xong. Chúng tôi gặp nó ở đó, một thằng bé mười tuổi lang thang không cha không mẹ. Quần áo của nó bạc phếch, nhưng không rách nhiều và khá sạch sẽ. Vườn hoa trong công viên tuy chưa phải là đẹp lắm, nhưng ở đây có những cây lớn nhiều bóng mát, bên dưới đều có ghế đá, một nơi lý tưởng với những kẻ bụi đời. Thằng bé thích làm quen với mọi người, nó khoe chúng tôi một cuốn vở mà có những bạn cùng trường tôi đã dạy nó viết. Nhưng nó chưa biết viết.
Sau khi được vẽ mặt xong, nó lấy những cánh hoa râm bụt đỏ dán lên trán lên má để làm gà trống. Nhìn nó làm như thế tôi thấy đỡ ghét hơn, vì đó cũng là trò mà tôi hay làm khi bằng tuổi nó. Mặt nó tròn với đôi má bầu, mắt cười tươi hơn hớn. Dù sao thì nó cũng chỉ là một đứa trẻ con. Khi đứng vào chụp ảnh, nó đòi được đeo chiếc xắc của một cô bạn tôi, và đội chiếc mũ rộng vành của một cô khác. Hình ảnh nó đã được lưu giữ trong ảnh của chúng tôi như thế.
Khi chúng tôi ra về, nó ngỏ ý muốn được theo về nhà chúng tôi chơi. Những cô bạn của tôi nhìn nhau ngần ngại và khó xử. Tôi bèn bảo nó ngồi lên xe đạp của tôi, vì đưa nó về nhà tôi chơi không phải là việc khó. Ở nhà tôi tự do thoải mái, bố mẹ tôi thì đi làm ăn xa. Dạo ấy bố tôi đang ở nhà, nhưng ông thường tôn trọng những quyết định của tôi.
Nó rất vui vẻ tự nhiên khi ở nhà tôi, cứ cười nói ríu ran suốt. Thật lạ là tôi chẳng được như nó, mặc dù có bố mẹ đầy đủ, nhưng năm mười tuổi tôi đã rất ưu tư. Nó kể rằng bố mẹ nó đi đào vàng, cùng bị sập hầm chết từ ba năm trước, họ hàng thì nó chẳng biết ai, nó cũng không rõ là nó còn có họ hàng không, rồi nó theo đám trẻ bụi đời sống lang thang.
Ăn trưa xong, tôi cho nó nằm nghỉ chung giường với tôi, nó cứ xoay qua xoay lại không yên, làm cho tôi phải vỗ về. Đột nhiên nó bảo:“Chị ơi, để em gọi chị là “em”, còn chị thì gọi em là “anh” nhé!” Tôi ngẩn người sững sờ nhìn nó, nhưng không nhận ra trong ánh mắt nó có điều gì lạ lùng cả. Rõ ràng nó chỉ là một thằng bé mười tuổi ngây ngô. Tôi hỏi có phải nó hay đi xem video không, nó gật đầu. Những năm chín mươi ấy, xem phim nhựa nước ngoài qua máy video còn là món ăn tinh thần mới mẻ ở tỉnh lẻ chúng tôi. Hai loại phim phổ biến nhất mà người ta phục vụ là phim chưởng Hồng Kông và phim tình yêu của Ấn Độ. Bọn trẻ nhỏ có thể lọt vào phòng chiếu video không mất vé. Không khó hiểu khi nó học được cách xưng hô âu yếm kiểu như thế. Bỏ qua đề nghị ngớ ngẩn của nó, tôi bảo nó nằm yên, và chỉ một lát sau là nó ngủ tít.
Buổi chiều khi ngủ dậy, nó đã hoàn toàn quên về chuyện xưng hô. Nó mượn tôi chiếc xe đạp để ra đường cái tập đi, nó đã biết đi nhưng chưa thạo lắm. Một tiếng đồng hồ sau khi đem xe về trả cho tôi, nó nhìn tôi hơi lạ và hỏi: “Chị cho em mượn xe mà không sợ em lấy cắp mất à?” Tôi lắc đầu. Miệng tôi mỉm cười với nó mà lòng tôi nhói đau.
Đoạn nối từ đường ngõ lên sân nhà tôi rất gồ ghề nham nhở, nó dùng cuốc vun đất san cho bằng, để xe đạp đi qua không bị vấp. Bố tôi thấy thế khen nó lanh lợi được việc. Tranh thủ lúc bố tôi vui, tôi bèn nói riêng với ông, xin ông nhận nó làm con nuôi. Ông trầm ngâm suy nghĩ một lúc, rồi tỏ ý lo ngại rằng chưa chắc những điều nó kể đã là thật, nếu sau này có người đến đòi con thì rất phiền toái. Tôi vẫn năn nỉ. Ông đồng ý, nói sẽ cho nó đến trường học, nhưng trước mắt khi mọi người đi vắng thì phải khóa cửa để nó chơi ở ngoài hè thôi, bởi vì chưa thể tin nó được. Tôi không dám phản đối, mặc dù thâm tâm tôi cảm thấy xót xa khi nó bị đối xử như thế. Nhưng bố tôi đồng ý nhận nuôi thêm nó thì tôi thấy cũng may mắn rồi. Vì vậy khi anh trai tôi đi học về, tôi khoe với anh là nhà sắp có thêm một đứa em.
Song tôi đã mừng quá sớm. Người không đồng ý là nó. Lý do là nó đang ở với một người anh cùng quê, mà nó không muốn xa người anh ấy. Bố tôi hơi bất ngờ. Tôi thì không dám hỏi nó thêm, tôi nghi ngờ rằng có thể nó đã nghe được cuộc trao đổi của bố con tôi chăng, có thể nó đã bị tổn thương khi bố tôi lo nó trộm cắp.
…
Sự nghi ngờ của tôi có lẽ không đúng. Một thời gian sau nó tự tìm đến thăm tôi, khi ấy bố tôi không còn ở nhà nữa. Đi cùng nó là người anh mà nó đã nhắc đến lần trước, một đứa trẻ mười ba tuổi. Nhìn gương mặt và vóc dáng hoàn toàn đối nghịch của hai thằng bé, tôi tin rằng chúng không hề có mối quan hệ ruột thịt nào với nhau, có lẽ chúng đã gặp được nhau ở đâu đó rồi tự nhiên gắn bó thành anh em.
Bọn trẻ mang theo một bó chổi chít. Chúng nói chúng đi bán chổi dạo. Tôi băn khoăn ghê gớm. Liệu công việc này có đủ để chúng nuôi nhau hay không? Lúc nhỏ tôi đã từng mang bán dọc đường những chiếc làn tre bố tôi đan, và tôi biết bán được cho người ta không phải là chuyện dễ, họ sẽ mặc cả ép giá lên xuống, lại còn coi thường trẻ nhỏ nữa.
Anh trai tôi không ở nhà. Chỉ có hai đứa trẻ ăn trưa cùng tôi. Thức ăn không còn nhiều, chỉ vài miếng thịt nạc kho mặn cùng ít rau luộc. Đứa anh rất ít nói, ăn một cách tập trung nhưng từ tốn. Gương mặt cậu không giống như một đứa trẻ mười ba tuổi, hơi dài và gầy, xanh xao nhưng nghiêm nghị, phảng phất nét buồn pha vẻ cam chịu. Đôi bàn tay cậu cũng xanh xao với những ngón tay thon dài như tay nghệ sĩ dương cầm. Ở cậu toát lên một vẻ thanh thoát nào đó, khiến tôi tin rằng cậu không bao giờ có thể hư hỏng, và sự lựa chọn của thằng bé em là có cơ sở.
Hai thằng bé ăn một cách ý tứ hơn là tôi muốn. Tôi gắp một miếng thịt cho thằng bé em, nó từ chối và gắp bỏ vào bát của tôi. Nhân lúc nó quay đi, tôi lại gắp trả vào bát của nó, vì dù sao cũng không còn miếng nào khác. Nó phát hiện ngay đó là miếng thịt khi trước, khăng khăng không chịu và nhìn tôi đầy hờn dỗi. Tôi đành chịu thua trước nó. Dù nó mang vẻ mặt ngây thơ chứ không nghiêm nghị như người anh, nhưng nó luôn quyết đoán.
Đó là lần duy nhất tôi được gặp người anh của nó.
…
Cách lần đầu tiên tôi gặp nó chừng nửa năm, nó đợi tôi ở cổng trường đại học. Tôi lại đưa nó cùng về nhà. Không quá vui vẻ háo hức như những lần trước nữa, nhưng nó quyến luyến tôi chẳng muốn rời. Khi chia tay, tôi muốn tặng cho nó món đồ chơi gì đó. Nhưng tôi không có thứ gì đáng giá, ngoài một chiếc thuyền buồm kết bằng tre mà đứa bạn thân sau chuyến nghỉ mát ở biển đã tặng tôi, và một chiếc đèn ông sao tự tay tôi làm từ trung thu năm trước. Sau khi lau bụi cho sạch sẽ, tôi trao nó hai vật ấy và nhận lại từ nó ánh mắt cười rạng rỡ.
Nó đã ra đi như thế, với chiếc thuyền buồm và ngôi sao trên tay.
…
Một thời gian lâu không thấy nó đến, tôi bỗng cảm thấy lo lắng. Nhớ đến tên người đàn bà và tên xóm mà nó nói anh em nó vẫn thường ngủ trọ, tôi tìm đến hỏi thăm. Xóm này ở ngay gần bến xe, tôi hỏi được nhà người đàn bà không khó khăn gì lắm. Người đàn bà có nhà, nhưng bà ta không mở cổng cho tôi mà nhìn tôi qua cánh cổng với ánh mắt soi mói dữ tợn. Khi tôi nhắc đến tên của hai thằng bé, bà ta bỗng nói giọng the thé như muốn gào lên: “Hai cái thằng mất dạy ấy à? Tao đuổi chúng nó đi lâu rồi. Chúng nó dám ăn cắp của tao cái bật lửa!...” Rồi bà ta quay ngoắt vào nhà không để tôi kịp hỏi thêm.
Tôi thấy sao mà lạ lùng quá, người đàn bà này thật đáng nghi ngờ. Nhưng nếu tôi không tin bà ta thì tôi còn biết hỏi ai? Đây là địa chỉ duy nhất của nó mà tôi biết. Nước mắt tôi trào ra.
Tôi không đau lòng cho nó, tôi chỉ khóc cho tôi. Tôi là một kẻ ích kỷ, vô tâm. Tại sao chưa bao giờ tôi đến với nó, mà lại chỉ luôn chờ nó đến với tôi? Tôi bận thi cử, bận học hành ư? Chẳng có lý do nào chính đáng. Nó không đến với tôi được nữa, tôi biết tìm nó ở đâu trong thế giới mênh mông này?
Viết xong ngày 19 – 4 – 2014
Ái Nữ
Nguồn: http://ainu.vn102.net/?p=5591611&more=1&c=1&tb=1&pb=1#more5591611

Nếu đây là 1 truyện ngắn , tôi sẽ nói rằng nó thật thú vị và bài học mà những người nhận được thật giá trị đáng nâng niu.
Trả lờiXóaNếu đây là 1 thực tế tôi sẽ không nói gì mà sẽ âm thầm gửi đến với những tâm hồn không tìm và thấy, xa mà gần dòng năng lượng yêu thương của vũ trụ này, hàn gắn và chở che cho những khoảnh khắc hiện tại.
Cảm ơn AN cho bài viết này.